“Chúng tôi không thể trở thành người lớn” là bộ phim cảm động khắc họa hành trình trưởng thành đầy day dứt của một người đàn ông qua ba mốc thời gian đáng nhớ: 1995, 1999 và 2020. Năm 1995, chàng trai trẻ lần đầu tiên gặp “cô ấy” – người con gái khiến anh khao khát nỗ lực hết mình để thay đổi cuộc đời. Với khát vọng được công nhận là “bình thường” trong mắt cô, anh lao vào làm việc chăm chỉ trong ngành công nghiệp video, hy vọng có thể chạm đến trái tim người ấy. Những ngày tháng ấy tràn đầy nhiệt huyết tuổi trẻ, nơi tình yêu non nớt trở thành động lực để anh vượt qua mọi giới hạn bản thân. Đến năm 1999, trái với lời tiên tri diệt vong của Nostradamus, thế giới vẫn tiếp tục quay, nhưng trái tim anh thì vỡ vụn khi cô – người duy nhất anh ủng hộ trong sâu thẳm – đột ngột rời đi mà không một lời từ biệt. Sự ra đi ấy để lại khoảng trống mênh mông, khiến anh lang thang trong nỗi cô đơn kéo dài. Rồi đến năm 2020, ở tuổi 46, anh đã hòa nhập hài hòa với xã hội, sống một cuộc đời ổn định nhưng đầy hoài niệm. Một cuộc hội ngộ bất ngờ, xen lẫn niềm vui và nỗi buồn, khơi dậy những ký ức “sau đó” mà anh tưởng chừng đã chôn vùi mãi mãi. Bộ phim không chỉ là câu chuyện tình yêu dang dở mà còn là hành trình khám phá bản thân, nơi nhân vật chính đối mặt với câu hỏi lớn: Làm thế nào để thực sự “trở thành người lớn” khi quá khứ vẫn ám ảnh hiện tại? Với diễn xuất chân thực và hình ảnh gợi cảm xúc sâu lắng, “Chúng tôi không thể trở thành người lớn” mang đến thông điệp nhân văn về sự tha thứ, buông bỏ và tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống, hứa hẹn chạm đến trái tim khán giả yêu thích phim tâm lý Nhật Bản.
💬 Bình luận